Vũ Khắc Tĩnh đong đầy những vần thơ “Viết giữa hư không” – Bài Phan Nam (Quảng Nam)

Trong dịp tham dự đêm thơ nguyên tiêu tại Khổng Miếu, Tam Kỳ vừa qua tôi may mắn được tặng những món quà ý nghĩa, đó là tập truyện ngắn “Cô gái vẽ linh hồn” của tác giả Cẩm Giang, tập truyện ngắn “Nhà có cây vú sữa” và tập thơ “Viết giữa hư không” của tác giả Vũ Khắc Tĩnh. Không hiểu sao khi cầm tập thơ “Viết giữa hư không” tôi cảm nhận được những chiêm nghiệm mơ hồ sâu sắc của tác giả trước truân chuyên cuộc đời được khắc họa qua 61 bài thơ được nhà xuấy bản hội nhà văn ấn hành vào quý III, 2015. 
Thông tin cá nhân: (VanDanViet)    
Tác giả Phan Nam     
Họ tên Phan Văn Nam    
Quê quán: Tiên Phước – Quảng Nam    
Hiện đang học tại lớp báo chí k13 CBC, Trường ĐH sư phạm – ĐH Đà Nẵng​   
Phone: 01686 642 109    
Email: phanvannamsp@gmail.com    
_____   
   
VŨ KHẮC TĨNH ĐONG ĐẦY NHỮNG VẦN THƠ “VIẾT GIỮA HƯ KHÔNG” 
 Phan Nam  
   
    Trong dịp tham dự đêm thơ nguyên tiêu tại Khổng Miếu, Tam Kỳ vừa qua tôi may mắn được tặng những món quà ý nghĩa, đó là tập truyện ngắn “Cô gái vẽ linh hồn” của tác giả Cẩm Giang, tập truyện ngắn “Nhà có cây vú sữa” và tập thơ “Viết giữa hư không” của tác giả Vũ Khắc Tĩnh. Không hiểu sao khi cầm tập thơ “Viết giữa hư không” tôi cảm nhận được những chiêm nghiệm mơ hồ sâu sắc của tác giả trước truân chuyên cuộc đời được khắc họa qua 61 bài thơ được nhà xuấy bản hội nhà văn ấn hành vào quý III, 2015. 
    Vũ Khắc Tĩnh sinh năm 1951 là một người con Tam Kỳ, Quảng Nam hiện đang sinh sống và làm việc xa quê. Là thế hệ hậu bối sinh sau đẻ muộn tôi rất diễm phúc khi được cầm trong tay hai tác phẩm đầy tâm huyết của tác giả Vũ Khắc Tĩnh. Với tập thơ “viết giữa hư không” tôi có cảm giác những câu thơ mang đầy không khí Phật pháp, với tâm sáng hướng thiện được tác giả khắc họa như: 
          Thú vui tìm đến văn chương 
          Để chuyên chở hết tai ương con người 
          Dẫu em sánh bước cùng tôi 
          Thân phận không thể chia đôi nhau cầm 
          Thôi thì hướng thiện cái tâm 
          Làm cây lá đứng bóng râm che đời 
                                                 (Bóng râm) 
    Nói như nhà thơ Lê Minh Quốc trong lời tựa tập thơ thì “con người thơ này vốn mộ đạo, gần giống với không khi nhà Phật”, đây là quan điểm hoàn toàn chính xác khi nói về tập thơ này. Ngay từ đoản khúc mở đầu trong bài “Viết giữa hư không” mà Vũ Khắc Tĩnh chọn làm tiêu đề tập thơ, tác giả đã khẳng định: 
          Mộng ta tràn ngập chùa chiền 
          Bái sư diện kiến cái duyên đạo đời 
          Ngậm lá bồ đề dạo chơi  
          Quơ tay tung hứng sương trời giọt tan 
                                       (Viết giữa hư không) 
    Có điều tôi không hiểu vì sao tác giả tạo ra một không khí thanh tịnh, vô thường trong thơ nhưng luôn có sự xuất hiện phảng phất của nhân vật “em”. Có lẽ nghiệp thơ nặng nợ “lấm lem bụi đường” mà tác giả muốn trả ơn người, một kiếp người “tằng tịu vai trần” giữa dòng đời. Lục bát trong thơ Vũ Khắc Tĩnh nhuần nhuyễn, trôi chảy, gợi một không khí yên ả như lời ru vang vọng nơi đáy tâm hồn mỗi người, trong tập thơ có rất nhiều bài chỉ có bốn câu lục bát nhưng luôn có đủ sức ám ảnh trong lòng người đọc, những cặp thơ êm dịu đầy sắc sảo, đầy chiêm nghiệm: 
          Mẹ đâu biết được cõi trần
          Là nơi Phật, Chúa, Thánh Thần rong chơi 
          Sống trơ trụi kiếp con người 
          Chỉ hơn tiếng nói đười ươi trên rừng 
                                                 (Kiếp người) 
    Hoặc: 
          Ta đi về cuối con đường 
          Gió tung tẩy bụi vô thường li ti 
          Trăm năm sau để lại gì 
          Cỏ trên mặt đất xanh rì mộ bia 
                                        (Trăm năm) 
    Tôi cho rằng phải có một sự trải đời mới có thể viết được những câu thơ như vậy, và dĩ nhiên máu nghệ sĩ khi trót vương “nghiệp” văn chương khiến tâm hồn thi sĩ khi không khỏi đau đáu thổ lộ: 
          Chưa thấm mùi đời đi cướp vợ 
          Vợ giỏi giang con cái đỡ lêu bêu 
          Không nghề nghiệp mơ hoang làm thi sĩ 
          Nên nửa đời con lang bạt rong rêu 
                                                 (Rong rêu) 
    Hay: 
          Ta nghe em về qui hoàn 
          Nhắn ta, ta mở bàng hoàng ra xem 
          Ngần ấy năm đã tròm trèm 
          Đời thơ ta cũng lấm lem bụi đường 
                                 (Viết giữa hư không) 
    Trước khi tập thơ “Viết giữa hư không” tròn trĩnh, dày dặn được ra đời trên cánh đồng thi ca Việt, trước đó Vũ Khắc Tĩnh cũng là một tác giả khá quen thuộc trên thi đàn với hai tập “Bên trời sương khói” (2007), “Một chút bâng quơ một chút đời” (2011) và góp mặt tại nhiều tuyển thơ in chung. Nhà thơ Lê Minh Quốc nhận định: “Vũ Khắc Tĩnh không phải là người xa lạ trong trường văn trận bút. Thơ anh viết đã nhiều, đã lâu và như đường gươm bén, có thể khắc sâu trong tâm trí người đọc những vết hằn khó quên”.  
    Quả đúng như vậy thơ Vũ Khắc Tĩnh đôi khi thoang thoảng chút tình, đôi khi đầy suy nghiệm về nhân thế, lời thơ phần nhiều được trau chuốt một cách cẩn thận và mang đầy sắc bén: “Tụng ngàn câu kinh Phật/ Chưa hẳn đã thành tâm/ Lòng hỉ, nộ, ái, ố/ Chỉ là cơn sóng ngầm” (Sóng ngầm). Có thể tôi chưa có đủ vốn sống để hiểu hết thơ của Vũ Khắc Tĩnh nhưng qua những dòng thơ này tôi thấy tình nhân văn phác nét khá rõ trong thơ của ông, những lời khuyên răn cho người đọc, cho hậu thế một cách chân thành, đi thẳng vào lòng người. Cái tình phiêu lãng trong thơ của Vũ Khắc Tĩnh cũng đầy đặn, nhiều vương vấn, đó là cái tình dành tặng những người yêu thương, bạn hữu đã đồng hành cùng với bước đi của nhà thơ. Có lẽ vì vậy những địa danh mà thi sĩ đi qua hiện hữu rất đậm tình, mang đầy xúc cảm với từng con người góc cạnh đất nước: 
          Chào làng xóm, chào phố phường 
          Chào luôn người đẹp Bình Dương vô ngần 
          Cuối cùng ta chào thi nhân 
          Thoáng qua giấc mộng phù vân bên đời 
                                                     (Bình Dương) 
    Hoặc: 
          Đà Lạt phố hoa thời mở cửa 
          Em lụa là son phấn mê tê 
          Ngàn hoa lung linh sắc màu Đà Lạt 
          Níu chân ta ở lại hay quay về 
                          (Một thoáng Đà Lạt) 
    Nhưng sâu sắc nhất, mang nhiều sắc thái ưu tư có lẽ nhất có lẽ là tấm lòng của thi sĩ hướng về quê nhà xứ Quảng. Với một nỗi nhớ đọng lại trên từng câu chữ và đôi khi là những lời giới thiệu mộc mạc nhưng chân tình: “Đi đâu thì cứ đi/ Nhưng đừng quên Tiên Phước/ Sông Tiên nước chảy ngược/ Có trước thời man di” (Tiên Phước) và “Còn quê còn quán đi về/ Còn ngồi xúm xít cà phê Tam Kỳ/ Ngộ cố tri. Ngộ cố tri/ Thâm tình chí cốt còn gì ngộ không?” (Gởi Phạm Hồ Lưu). 
    Qua 61 bài thơ với đầy đủ những cung bậc cảm xúc, ngôn từ trau chuốt đầy cảm xúc đã mang đến cho độc giả nhiều suy nghiệm sâu sắc trong nhân thế. Nói tóm lại, tập thơ “Viết giữa hư không” của Vũ Khắc Tĩnh đong đầy tính nhân văn, triết lý phần nhiều mang hơi hướm thiện tâm được tạo ra tự đáy lòng của thi nhân. Trong xã hội đầy gấp gáp ồn ã như ngày nay, việc dành cho mình một phút để sống trọn với “hư không”, để nhìn nhận lại tâm tình là một điều rất cần thiết. 
    Và tôi trân trọng tập thơ này bởi “tấm lòng thơ” của Vũ Khắc Tĩnh soi sáng trong nhân thế như ngọc ngà phảng chiếu bức tranh tâm hồn mà ai cũng phải dừng lại để cảm nhận từng con chữ nuốt trọn lòng mình. Cảm ơn tác giả Vũ Khắc Tĩnh, cảm ơn những vần thơ “viết giữa hư không” rất đáng quý dành tặng độc giả, dành tặng những người yêu thơ. 
Bên dòng Hàn giang, một ngày đầu tháng 3/2016  
(Tiên Phước – Quảng Nam)  
© Tác giả giữ bản quyền.   
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Quảng Nam ngày 02/03/2016   

Xin Vui Lòng Ghi Rõ nguồn VanDanViet Khi Trích Đăng Lại.   
_______________________________________________