Chiều cuối năm – Truyện ngắn của Võ Anh Cương (Đà Lạt)

Nồi bún còn lại một tô cuối cùng, Phụng đang chờ người khách “may mắn” bởi nước nhưn sắt lại ngọt lắm.Ngày mai đã làhai mươi tết, Phụng định bán vài ngày nữa rồi nghỉ.Sáng sớm lúc 5 giờ, Phụng đã sẳn sàng cho một buổi bán hàng. Phụng sắp hai chồng  tô, một loại là tô màu trắng để múc bún riêu giò, loại kia là tô có in hoa dành cho ai không ăn giò. Mở hàng là hai người đàn ông, Phụng nhìn màu áo đồng phục có in hình một bông mai  màu vàng và xanh, cô biết đó là một người tài xế và một người “lơ” xe của nhà xe Thanh Thảo chuyên chở khách tuyến Sài Gòn. Người đàn ông đứng tuổi gọi “cô cho một tô giò và một tô riêu”.Phụng nói“dạ, chú chờ cho một chút”. Cô trụng bún và múctheo yêu cầu của khách.  
Thông tin liên hệ: (VanDanViet)    
Tác giả Võ Anh Cương   
Bút danh khác Văn H. Cương   
Sống và làm việc tại Đà Lạt.  
Địa chỉ Nguyễn Hữu Cương  01 Yersin Đà Lạt    
ĐT: 0982.582.298 - 0633.830660   
_____   
  
                            Võ Anh Cương  
  
CHIỀU CUỐI NĂM 
 
    Nồi bún còn lại một tô cuối cùng, Phụng đang chờ người khách “may mắn” bởi nước nhưn sắt lại ngọt lắm.Ngày mai đã làhai mươi tết, Phụng định bán vài ngày nữa rồi nghỉ.Sáng sớm lúc 5 giờ, Phụng đã sẳn sàng cho một buổi bán hàng. Phụng sắp hai chồng  tô, một loại là tô màu trắng để múc bún riêu giò, loại kia là tô có in hoa dành cho ai không ăn giò. Mở hàng là hai người đàn ông, Phụng nhìn màu áo đồng phục có in hình một bông mai  màu vàng và xanh, cô biết đó là một người tài xế và một người “lơ” xe của nhà xe Thanh Thảo chuyên chở khách tuyến Sài Gòn. Người đàn ông đứng tuổi gọi “cô cho một tô giò và một tô riêu”.Phụng nói“dạ, chú chờ cho một chút”. Cô trụng bún và múctheo yêu cầu của khách.   
    Người tài xế hỏi người thanh niên “chút nữa mày có quay xuống không?”.  Người thanh niên lơ xe đáp sau cái ngáp dài “chắc là có quá chú ơi, con mệt một thì chú mệt mười mà đến chiều chú mới phải lái, ráng ngủ một giấc nghe chú”. Ông tài xế thờ ơ đáp “ờ”, hình như ông đang có điều gì suy nghĩ.Chàng thanh niên nói tiếp “không biết chừng nào mới hết khách”.Anh ta nói trống không, không ra vẻ gì là hỏi ông tài xế.Ông tài xế nói “mày cứ yên trí, hết khách là đến giao thừa, năm nào cũng vậy”.Anh lơ bình luận “người ta đi đâu mà nhiều kinh khủng”. Ông tài xế cười “tết nhất ai mà chẳng về nhà?”.Anh lơ xe dường như đang suy nghĩ điều gì, gương mặt anh ta trông thiểu não. Ông tài xế móc ví, Phụng tưởng ông tính tiền nhưng không phải.“Tao gởi mấy trăm mày mua bánh trái gì đó cho thằng nhỏ ăn tết”. Anh lơ xe đẩy tay ông tài xế. “Thôi chú, con lo cho nó được mà, chú cũng đâu có khá giả gì?”. Ông tài xế nổi quặu “bộ mày chê tiền hả mà tao cho nó chớ có cho mày đâu?”. Đến nước này thì anh lơ xe không nhậntiền  không được, anh cho mấy tờ tiền vào túi miệng lẩm bẩm “không biết đến bao giờ anh em con mới trả ơn chú được đây”. Ông tài xế nói “ơn nghĩa gì mày đừng nghĩ lăn tăn”. 
    Không biết chuyện gì xảy ra giữa hai người, Phụng có chút tò mò nhìn họ. Người tài xế khoảng chừng năm chục tuổi, mái tóc đã đốm bạc còn người lơ xe cùng lắm chỉ mới hai mươi. Hai người trả tiền rồi đứng dậy ra về, Phụng cũng thôi không nghĩ đến chuyện của họ nữa.Câu chuyện nghe lóm hồi nãy khiến Phụng nhớ tới ngày hôm qua.Hôm qua gần hết buổi bán hàng, một thằng nhỏ chừng mười hai mười ba tuổi vào kêu một tô bún, nó nói“cô ơi cô bán cho con một tô bún với nước nhưn thôi, con chỉ có mười ngàn?”. Nói xong nó cười ngượng nghịu rồi móc trong túi quần ra tờ tiền màu đỏ, mắt lóe lên tia sáng long lanh. Phụng định không bán bởi một tô bún riêu không giò đã là hai mươi ngàn nhưng nghe thằng nhỏ nói bún với nước nhưn  Phụng thấy tội tội làm sao. Phụng múc tô bún riêu với cục giò khoanh cho thằng nhỏ, thằng nhỏ lộ nét mặt ngạc nhiên, Phụng trấn an nó “còn một tô cuối cô đãi con, đừng lo cô không lấy tiền con đâu”. Quán vắng bởi đã hết giờ ăn sáng, Phụng ngồi xuống cái bàn i nốc hỏi thăm thằng nhỏ “con tên gì, nhà con ở đâu?”.Thằng nhỏ ngước đôi mắt trong veo nhìn Phụng “dạ con tên Tèo nhà con ở gần đây nè cô”. Nó giơ tay chỉ về hướng xóm Sình, xóm này gần chỗquán bún của Phụng nhưng cô chưa vô đó bao giờ. Thằng Tèo hỏi Phụng “cô biết ai cần người làm không cô?”. Phụng bất ngờ trước câu hỏi của thằng Tèo, cô hỏi lại nó “con hỏi chi vậy?”. Thằng nhỏ ngước cặp mắt hy vọng nhìn Phụng “dạ, để con đi làm!”. Phụng ngạc nhiên nhìn thằng Tèo “con còn nhỏ mà đi làm sao được?”. Thằng Tèo ngước mắt lên nhìn Phụng khẳng định “con làm được mà cô, cái gì con cũng làm được hết trơn!”.Phụng hỏi kỹ mới biết nhà thằng Tèo chỉ có hai anh em, má Tèo chết năm ngoái vì bị đột quỵ. “Vậy anh em con sống làm sao?”. “Dạ anh con đi làm ở đâu con không biết, lâu lâu đem tiền về cho con rồi lại đi, con ở nhà một mình”. Tội nghiệp thằng nhỏ, sao thằng nhỏ giống chị em mình như vậy không biết? Cũng may má để lại cái nghề bún riêu gia truyền, chị em bảo bọc nhau mà sống. Thằng Hùng sang  năm ra trường, lại thêm cái chuyện lo chạy việc làm, rồi vợ con cho nó nữa.Còn thằng Tèo không biết anh nó lo cho nó ra sao? Thằng nhỏ đứng dậy chào Phụng  ra về, nó nói “con cám ơn cô”. Phụng quên mất việc dặn Tèo ngày mai cứ ghé, biết đâu Phụng tìm được việc hợp với nó. Phụng chạy ra ngoài quán gọi với theo “Tèo quay lại cô nói cái này”.  
    Phụng nhìn đồng hồ, đã mười giờ rồi mà thằng Tèo vẫn chưa tới.Phụng định đóng cửa quán để làm hàng cho ngày mai.Chiều qua Phụng gọi điện thoại cho Tiến nói về trường hợp của thằng Tèo. Dường như Tiến cân nhắc một hồi rồi mới trả lời Phụng. “Không biết nó bao lớn và có lanh lợi không?”. Phụng nói “em cũng không biết nhưng dòm tướng nó chắc cũng lanh, mắt nó sáng lắm. Hồi má em còn sống má  nói mắt ai sáng là người thông minh, như anh vậy…”. Tiến cười “em cứ chọc quê tôi hoài, tôi thông minh mà đến giờ còn cu ky một mình à?”. Phụng cười khúc khích “tại anh kén chọn làm gì?”.Tiến cũng không vừa “tôi chọn một cô bán bún mà người ta đâu thèm ưng tôi?Mà Phụng nè mai em nói thằng nhỏ tới quán tôi sẽ ghé qua khoảng hơn mười giờ”. 
    Phụng đang nóng ruột thì thằng Tèo tới, cô hỏi “sao con tới trễ vậy, cô tìm được chỗ làm cho con rồi. Mà nè có phải anh con làm lơ nhà xe Thanh Thảo không?”.Phụng hỏi liền một lèo làm thằng Tèo bối rối, nó không biết trả lời câu hỏi nào trước. Hóa ra thằng nhỏ ngại sợ mình cho ăn miễn phí nữa. “Không phải vậy đâu con chỉ là…” thằng Tèo ngước đôi mắt trong veo chờ cô nói tiếpnhưng Phụng im lặng. Không lẽ mình nói với thằng Tèo chuyện hôm qua mình liên tưởng đến quán cơm hai ngàn  nơithằng Hùng tới ăn khi lỡ hết tiền, Phụng nghĩ. Hàng tháng Phụng vẫn gởi tiền cho em đều đặn nhưng những món tiền đột xuất Hùng không dám xin chị. Và quán cơm hai ngàn là sự lựa chọn của Hùng trong những ngày đó. 
    Tiến tới, Tiến ngắm thằng Tèo bằng một cặp mắt thăm dò. Tiến móc tờ năm trăm ngàn bảo thằng Tèo đi mua giùm gói thuốc con ngựa. Phụng nói “mua làm gì anh,em có bán thuốc mà”. Nói xong Phụng tới tủ thuốc lấy gói con mèo nhưng Tiến lắc đầu “tôi hút thuốc này không quen”. Thằng Tèo nãy giờ chờ đợi nơi cửa khi thấy Tiến lắc đầu nó vọt đi. “Anh thử nó thôi, em biết mà tôi đâu có hút thuốc!”.Lâu quá không thấy thằng Tèo về, Tiến chỉ im lặng không nói gì, còn Phụng nói như có lỗi “chắc em nhìn lầm người”. Phải nửa giờ sau thằng Tèo mới về tới quán nó trao gói thuốc cho Tiến, trả lại tiền thừa và huyên thiên kể “chút nữa là con mang tiếng rồi, con đưa tờ năm trăm mà bà chủ quán nói con đưa tờ…hai chục. Con không chịu đôi co qua lại, bà chủ quán còn dọa đem con lên công an…may quá có chú công an ghé quán mua hàng, chú biểu bà chủ quán mở cái ca mê ra xem chớ không thì…”. 
    Tiến chở thằng Tèo đi rồi Phụng mới sực nhớ nó chưa trả lời cô chuyện anh trai nó. Mà thôi, Phụng cũng chỉ tò mò chút đỉnh chứ không có ý định gì, người lơ xe ngày hôm qua cũng đâu có nét giống Tèo? 
    Chiều cuối năm nhà ai cũng bận rộn, dường như mọi người bị công việc dồn đuổi. Phụng cũng vậy, cô lo dọn dẹp nhàcửa chờ Hùng về nữa là cúng tất niên. Cô gọi điện mời Tiến, Tiến hứa “tôi sẽ tới nhưng hơi muộn em đừng phiền nghen?”. Hùng cũng về muộn, vừa về đến nhà Hùng đãlao vào giúp chị. Dường như cậu em ân hận để chị sửa soạn tết một mình. Hùng kể những ngày cuối năm ở Sài Gòn, cậu làm thêm một nhà hàng. Phụng ái ngại “em làm gì cho cực, chị nuôi em được mà”. “Nhưng chị ơi em phải sẳn sàng tự lập, bỏ qua cơ hội kiếm tiền cuối năm uổng lắm, không lẽ chị nuôi em suốt đời sao? Sang năm chị cũng tính đi, em ra trường còn anh Tiến cũng chờ chị chục năm rồi chứ ít ỏi gì?”.Tiến bước vào nhà sau câu nói của Hùng, Phụng giấu mặt vào phía trong cố không để cho hai người đàn ông thấy giọt nước mắt vừa ứa ra. 
    Khi dọn ăn, Phụng hỏi “thằng Tèo làm được việc không anh?”. Tiến cầm ly bia lên chưa kịp uống, anh đặt xuống bàn rồi nói “thằng nhỏ làm tốt lắm, tôi tưởng việc vườn tược, bông ba nó không biết làm nhưng chỉ qua nó một lần là nó làm được ngay”. Trầm ngâm một chút Tiến tiếp “thằng Tèo lại là con của Lan bạn cùng lớp hồi tôi học phổ thông, cuộc đời lắm chuyện bất ngờ!”.Phụng sửng sốt, cô hỏi kỹ chuyện thằng Tèo.“Hồi đó Lan xinh nhất lớp, năm lớp mười hai cô ấy đi lấy chồng, rồi không ai gặp Lan cả. Nghe nói cô ấy đi làm ăn xa, tôi chỉ biết vậy thôi” Tiến kể. “Hôm qua thằng Tèo vào nhà tôi nó thấy tấm hình tập thể lớp 12 A2 tôi treo, nó nói nhà con cũng có tấm hình này. Tôi hỏi dồn mới biết Lan chết năm ngoái, còn chồng Lan đã bỏ theo vợ nhỏ hồi thằng Tèo còn nhỏ xíu giờ nó cũng không biết ba nó ở đâu”. Phụng hỏi “bộ cô Lan không có gia đình ở đây sao?”. Tiến lắc đầu “không, Lan từ Bắc vào ở nhà một người bà con xa, chắc cũng vì chuyện ấy mà Lan mới lập gia đình sớm!”.Phụng thở dài, thân phận đàn bà trong nhờ đục chịu.Cô lại nghĩ đến chuyện của mình, mười năm trời chờ đợi của Tiến cũng đủ để hiểu hết một con người? 
    Tiến nói “em rửa bát đĩa xong lên nhà, tôi có chuyện muốn nói với hai chị em”. Phụng lên phòng khách, Hùng đang châm nước vô bình trà. “Năm nào tôi cũng hỏi em: sang năm mình làm đám cưới, em đều từ chối viện lẽ còn phải lo cho Hùng ăn học. Năm nay có mặt cậu Hùng, tôi cũng lại hỏi câu hỏi đó, tôi đang chờ câu trả lời của em đây, Phụng!”. Hùng ngẩn mặt lên “lúc nãy em cũng nói với chị Phụng rồi, ra trường ba bạn em sẽ nhận em vào làm ở resort Sacom  hồ Tuyền Lâm nơi ông ấy làm giám đốc, anh chị cũng nên tính toán chuyện hôn nhân đi thôi”.  
    Tiến nhắc lại “sao em?”.Phụng cúi đầu xuống, cô “dạ” một tiếng nhỏ. Chỉ chờ có vậy, Tiến cho tay vào túi áo vét anh lấy ra một cái hộp bọc nhung đỏ. Tiến mở hộp lấy ra chiếc nhẫn màu vàng, anh nâng tay Phụng lên đeo vào rồi nói “cuối cùng tôi cũng làm được việc này, chiếc nhẫn này tôi mua đã mười năm nay giờ đã có chủ, cảm ơn em, Phụng!”. Phụng cảm động muốn ứa nước mắt, cô để yên bàn tay mình trong bàn tay cứng cáp của Tiến. Tiến nói tiếp “mình sẽ nuôi thằng Tèo ăn học đến nơi đến chốn như cậu Hùng, em đồng ý không?”. 
    Trước sân cây đào đang nở hoa rung rinh vì một bầy chim sẻ vừa đáp xuống. Chiều cuối năm thanhvắng như một nốt lặng trong bản nhạc giao mùa.  
11/12/2015  
Nguyễn Hữu Cương   
© Tác giả giữ bản quyền.   
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Đà Lạt ngày 04/02/2016    
Xin Vui Lòng Ghi Rõ nguồn VanDanViet Khi Trích Đăng Lại.    
_______________________________________________