Xa lắm tình ơi/ Bông hồng cho tình yêu/ Mười Năm Cuộc Tình – Thơ Trúc Thanh Tâm (Châu Đốc)

Thời gian nằm chết trên bờ tóc Ta thấy không gian xuống tận cùng Hồn bay theo khói cà phê đắng Ru tình thiếp ngủ giữa mê cung!
Thông tin cá nhân: (VanDanViet)     
Tác giả Trúc Thanh Tâm    
Họ tên: Dư Thanh Tâm   
Sinh năm 1949, tại Long Mỹ Cần Thơ     
Quê gốc Cà Mau    
Địa chỉ: 287 đường Louis Pasteur, Châu Đốc     
Điện Thoại: 0903 643 751   
Email: tructhanhtaam@yahoo.com    
_____    
  
                     Trúc Thanh Tâm   
  
XA LẮM TÌNH ƠI
Thời gian nằm chết trên bờ tóc
Ta thấy không gian xuống tận cùng
Hồn bay theo khói cà phê đắng
Ru tình thiếp ngủ giữa mê cung!  
 
Nhìn em ánh mắt, buồn muôn thuở
Ta sợ mai kia lỡ trận tình
Một người đang khóc trong nỗi nhớ
Một người cúi mặt chẳng biện minh!
 
Ai sẽ ngàn năm ôm hận tủi
Ai sẽ một mình giữa cõi yêu
Đôi ta, hai cánh chim bay mỏi
Nước mắt rồi đây cũng ít nhiều!
 
Ta sẽ còn ta và kỷ niệm
Những ngày, rồi chỉ một ngày thôi
Em ơi, một kiếp tương phùng đó
Trời bắt chia ly suốt cuộc đời!
 
Ta không qua hết sông tình ái
Và chiếc đò em cũng đã chìm
Đôi ta, hai cánh chim bay mỏi
Kiếp nầy, gắn bó cũng đành quên!  
                            Trúc Thanh Tâm  
BÔNG HỒNG CHO TÌNH YÊU 
Khi trái đất chưa có ngày tận thế
Những thiên tai cứ dai dẳng, bủa vây
Ta được sống trong những người đang sống
Biết khổ đau, biết hạnh phúc từng ngày! 
 
Thương đất nước theo bốn mùa thay đổi
Đường ta đi nhiều ngã rẽ, trái ngang
Yêu để nghe trái tim mình trăn trở
Đối diện đời qua hai mặt nhân gian! 
 
Bao nỗi sầu còn đậu trên ánh mắt
Nghĩa nhân ơi, sao rút ván qua cầu
Ai cũng có trái tim thời bồng bột
Chút sai lầm dẫn tới chuyện bể dâu! 
 
Em nghĩ gì khi mưa chiều chợt đến
Tuổi thanh xuân trong nắng sớm mai hồng
Yêu cho đi, nhận về từ phía khác
Loay quay hoài chưa hết một khúc sông! 
 
Tiếng vạc kêu đêm chạnh lòng khắc khoải
Vui ngắn thôi mà buồn lại quá dài
Khi nước mắt làm luân hồi cuộc sống
Sự tái sinh hòa nhịp chốn trần ai!
 
Ta với em còn niềm tin thắp sáng
Hãy nuôi tình và trân trọng, em ơi
Yêu để thấy thế gian nầy nhỏ lại
Và một người chỉ nhớ một người thôi!  
                                 Trúc Thanh Tâm  
MƯỜI NĂM CUỘC TÌNH 
Về ngang trường đại học
Vời vợi mắt buồn xưa
Tóc em dài còn để
Lợp bờ vai, nắng thưa!

Hàng cây xanh kỷ niệm
Người cũ đã xa trường
Mười năm, anh trôi nổi
Mười năm, em nhớ thương!

Con đường dài hun hút
Quán cà phê ngày nào
Cô bé mười năm cũ
Giờ đã biết yêu nhau!

Mười năm, anh có lẽ
Hạnh phúc cũng no lòng
Mười năm, em biết khổ
Tình đầu sông, cuối sông!

Xa nhau mười năm đó
Những bão giông cuộc đời
Những đam mê, nông nổi
Nên tình là gương soi!

Biết còn gì để nói
Cho cuộc tình đôi ta
Những ngày xưa hờn dỗi
Những bây giờ xót xa!

Mười năm dài vô tận
Anh treo hoài ước mơ
Mười năm, em chờ đợi
Cùng nhau chung chuyến đò!

Về ngang trường đại học
Anh thấy buồn hơn xưa
Mỗi người đi mỗi ngã
Cuộc đời và cơn mưa! 

Ôi, mười năm để nhớ
Hay mười năm để quên
Làm người đâu phải dễ
Dù rằng còn con tim!


Hãy bay đi nỗi nhớ
Trong phấn son cuộc đời
Thương một màu mắt cũ
Cơn mưa đời phôi phai!   
                               Trúc Thanh Tâm   
© Tác giả giữ bản quyền.   
. Cập nhật lại theo nguyên bản của tác giả gởi từ Châu Đốc ngày 05/01/2016    
Xin Vui Lòng Ghi Rõ Nguồn VanDanViet Khi Trích Đăng Lại.   
_______________________________________________