Thời hiện đại/ Biện minh/ Ngụy biện về một giấc ngủ/ Thơ vụt hiện – Thơ Phạm Khang (Thanh Hóa)

Dốc ngược hiện tại vào cái túi ba gang câu chuyện cũ sẽ trở nên hài hước không đáng giá ba đồng xu lẻ người xưa đã tham là phải chết bài học dạy nhau khi trẻ đòi ăn tuổi để chỏm lòng tham không chỗ đứng 
 
Thông tin cá nhân: (VanDanViet)    
Tác giả Nhà thơ Phạm Khang    
Họ tên thật Phạm Xuân Khang   
Hội viên Hội VHNT Thanh Hóa.    
 đã xuất bản 9 tập thơ, 4 tiểu thuyêt, 1 tập ký sự.      
Học văn tại Nga. Dịch giả văn học thế giới.      
ĐT: 0122.220.69.89     
Email: phamkhangnhavan@gmail.com       
_____       
  
                     Phạm Khang   
  
THỜI HIỆN ĐẠI  
Dốc ngược hiện tại vào cái túi ba gang
câu chuyện cũ sẽ trở nên hài hước
không đáng giá ba đồng xu lẻ
người xưa đã tham là phải chết
bài học dạy nhau khi trẻ đòi ăn
tuổi để chỏm lòng tham không chỗ đứng

Quá khứ
hoen ố vết mực
chân lý
đi vòng
theo vết chân kiếp người
ngủ vờ vật
đầu đường
xó chợ
đói khát
kêu gào cuộc sống
hiện tại tênh hênh sau trang sách người xưa…

Bây giờ
chuyện tham
thành chuyện vỉa hè
thời cửu vạn
xe máy
tàu bay
vù vù
máy nhắn tin thay cho thư tống tiền
trạm bán xăng nhiều hơn trường học
dăm ba bữa lại một tòa xử trảm
ông này
bà nọ
thằng kia…?!

Ôi!
cái thời
úm ba la rờn rợn
muốn làm người không lẽ lại đi tu!  
                                  Phạm Khang  
BIỆN MINH
Trôi dạt vào ký ức
ta thấy ta
nhiều khi không hiện hữu
những câu thơ lành như kinh thánh
những lời nói xuôi tai vỗ về
sự ngớ ngẫn vu vơ chân thật
khi ấy
người ta bảo
ta đẹp hơn cả sắc hoa
đánh lừa được cả sự quyến rũ uy quyền
như những cái bánh bao phổng phao nhân thịt
bòn rút thần kinh và nước dãi của kẻ khát thèm…
 
Có ngày
ký ức của ta sẽ mách bảo
rằng ta là phấn của loài hoa
loài hoa chưa ai kịp đặt tên
rơi ở đâu đó trong vũ trụ lười nhác câm nín
nảy mầm vào lúc mà sự ham hố đạt tới điểm vô cực
biện minh cho những câu thơ nhễ nhại mồ hôi và rỗng tuếch

không có lý trí chừng mực
không có thăng hoa chừng mực
không có chừng mực tình yêu
chỉ có chừng mực của sự giả dối
và tháng năm kết thêm ánh bạc của những sợi râu dài…!  
                                                                       Phạm Khang  
NGỤY BIỆN VỀ MỘT GIẤC NGỦ
Ta
ngủ quên
từ bao giờ nhỉ
đếm giùm ta con thạch sùng láu cá
con nhện giăng tơ đợi mồi
con nhán vênh vang nơi chĩnh mỡ
nơi xó lòng ta
tháng ngày trôi…
 
Ta
ngủ quên
từ bao giờ nhỉ
theo ta
hoa lá úa vàng
bản nhạc đồng quê
rơm rạ khóc
lếch thếch mùa màng
khoai lúa lên ngôi
mẹ ta lưng còng vắt qua năm tháng…
 
Ta
ngủ quên
từ bao giờ nhỉ
cơn gió hoang phóng đãng
thổi thông thốc trên cánh đồng ngổn ngang mồ mả
sàm sỡ lưng trâu nắng mưa dầu dãi
xoa lên hốc mắt của cha ta chút thảnh thơi ban phát
mờ mịt con đường phù sinh
đời người phận kiến mong manh
hy vọng như cái bánh đa bủng nước
sấp
ngửa
buồn
vui
ta
ngủ quên…
 
Ta
ngủ quên
từ bao giờ nhỉ
khuôn mặt em nhạt nhòa
dôi mắt
nỉ non
đồng trinh
làm tổ nơi hồn ta mang sẹo
em ơi!
lời ru
không sắc
không màu
căng cứng những cảm xúc mới lạ
xanh lên những ngày hom hem
xanh lên những câu thơ ngơ ngác
ơi
mùa no nê
ơi
mùa thức ngủ
thân xác này
biết trôi dạt về đâu?  
            Phạm Khang  
THƠ VỤT HIỆN
Hoang tưởng giấc mơ không có thật
như ngựa non háu đá đường dài
đời giống hệt con thuyền không bến đậu
gom nhặt lá vàng khóc lá non xanh
 
Mê mải cùng danh với phận
khúc nông sâu bồi lở thời gian
em thương hại xuống tình cho buổi hẹn
gặp nhau rồi lại thấy xót đau hơn
 
Giấc mộng vẫn chỉ là giấc mộng
khoác áo hào hoa chôn sống ngày thừa
thời hội nhập đôla và quà tặng
mốt sành chơi có thiếu nữ ao làng…
 
Câu thơ nào
cho ta
câu thơ nào
cho em
khi mùa đứng tuổi
tong teo hờn dỗi hình hài
viết ngược với lòng không thể được
rong rêu mươn mướt cõi phù sinh…!  
                                      Phạm Khang  
© Tác giả giữ bản quyền.   
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Thanh Hóa ngày 17/01/2016    
Xin Vui Lòng Ghi Rõ nguồn VanDanViet Khi Trích Đăng Lại.   
_______________________________________________