Tạm biệt tuổi thơ/ Ái tình/ Em đi/ Nỗi lòng mùa đông – Thơ Phạm Khang (Thanh Hóa)

Tạm biệt tuổi thơ ta đi tìm những cánh đồng màu mỡ nơi có chân trời mây là dát bạc con cá trê ngạo nghễ vẫy vùng nơi bông lúa to như mùa cổ tích nơi cành hoa che rợp cả mặt trời… 
Thông tin cá nhân: (VanDanViet)    
Tác giả Nhà thơ Phạm Khang    
Họ tên thật Phạm Xuân Khang   
Hội viên Hội VHNT Thanh Hóa.    
 đã xuất bản 9 tập thơ, 4 tiểu thuyêt, 1 tập ký sự.      
Học văn tại Nga. Dịch giả văn học thế giới.      
ĐT: 0122.220.69.89     
Email: phamkhangnhavan@gmail.com       
_____       
  
                     Phạm Khang   
  
TẠM BIỆT TUỔI THƠ
Tạm biệt tuổi thơ
ta đi tìm những cánh đồng màu mỡ
nơi có chân trời mây là dát bạc
con cá trê ngạo nghễ vẫy vùng
nơi bông lúa to như mùa cổ tích
nơi cành hoa che rợp cả mặt trời…
 
tạm biệt tuổi thơ
ta đi trên những miền lý trí
linh cảm thâm u
con đường xộc xệch
ta đã đến với xứ sở sương mù
đền đài
cung điện
lăng vua
ta quyên góp chuỗi ngày xa xứ
vào những câu thơ mịt mù…
 
tạm biệt tuổi thơ
ta vào tuổi làm người
lạnh lùng vết thương bầm tím
tình yêu mỏng như mạng nhện
lổm nhổm đôi vết chân buồn
ngổn ngang những miền cỏ úa
hồn trôi
canh bạc
lúc vơi đầy…!  
                       Phạm Khang  
ÁI TÌNH
Len lỏi vào con tim
băng giá và thăng hoa
ánh mắt ướt như có mưa
ái tình em muộn mằn
 
Đừng đào huyệt chôn anh
ái tình không là sợi dây oan nghiệt
trói chặt anh vào sự buông thả của em
 
Anh biết
em
rồi sẽ khóc
khi niềm ân hận dâng trào
nhưng anh vẫn yêu em dù phải chết
trong khổ đau lặng lẽ ngọt ngào!  
                               Phạm Khang  
EM ĐI
Em đi
em khóc trong tủi buồn
bỏ lại sau lưng một đời hư ảo
bỏ lại sau lưng một thời lầm lỗi
sao anh lại không biết em buồn
sao anh lại dửng dưng vô tâm tàn nhẫn
khi tình em khát
một vòng tay âu yếm
sự chở che kỳ diệu của anh…
  
Nhưng anh đã mất em thật rồi
khi anh tự đào hố chôn mình
bằng lạnh nhạt và những lời cao cả
em có cần đâu
em đi vĩnh viễn
ly biệt với cái bóng trắng đời anh!  
                                 Phạm Khang  
NỖI LÒNG MÙA ĐÔNG
Đông cuộn tròn ôm giấc ngủ thỏa thê
mùi rơm rạ đã đi vào xưa cũ
đệm gấm gối êm phấn hương lỏa thể
đồng quê mê mệt xác phồn hoa

Ta dạt trôi mê mải bến nào
sành điệu quá lại mơ màu dân dã
phố nối phố gót chân buồn giá lạnh
ôi hoang vu sa mạc lòng người

Ta biết em đã quên mất ta rồi
tình mới mời chào vòng tay quấn chặt
đông gào thét vu vơ ngoài ngõ vắng
tiễn nồng nàn chôn giấc mộng thần tiên

Mải cầm trên tay cơn gió quái mùa
nghiêng ngửa ngó soi lật tìm kỷ niệm
câm như hến then cài cửa đóng
bên tình tang bên ôm hận một đời…
 
Sẽ đến ngày ta khâm liệm mùa đông
quẳng vào xó lòng ta lãnh đạm
đem háo hức xuân non về trước cửa
tô hồng lên môi mọng tình yêu!  
                                      Phạm Khang   
© Tác giả giữ bản quyền.   
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Thanh Hóa ngày 31/01/2016    
Xin Vui Lòng Ghi Rõ nguồn VanDanViet Khi Trích Đăng Lại.   
_______________________________________________